Tình người cảm động qua tô bún của 'mẹ'

Một người là bà giáo về hưu, một người là anh bán vé số không tay. Hai người vốn chẳng họ hàng thân thích, cũng không phải láng giềng gần nhưng cách họ chia sẻ với nhau về cuộc sống này đã đánh động nhiều người.
 

Cổ tích giữa đời thường

Thời gian gần đây, bức ảnh ghi lại khoảnh khắc cô chủ quán bún bò tận tình đút từng muỗng bún cho anh chàng bán vé số bị cụt 2 tay ở Sài Gòn xuất hiện trên nhiều trang mạng xã hội. Bức ảnh đầy cảm xúc nhanh chóng nhận được sự đồng cảm của cộng đồng mạng, sự quan tâm của xã hội. Hàng trăm nghìn lượt chia sẻ, bình luận khiến bức ảnh trở nên nổi tiếng, mọi người bắt đầu tò mò nhân vật trong bức ảnh là ai?

tinh nguoi cam dong qua to bun cua me
Hình ảnh làm cư dân mạng "rơi lệ"

Nhóm PV Việt Nam Mới đã tới chợ Bàn Cờ (Q.3) theo chỉ dẫn của người dân để tìm hiểu câu chuyện đầy tính nhân văn này. Theo hướng dẫn của người dân, chúng tôi đã gặp được cô chủ quán bún bò Tuyết - Lê Thị Cúc (60 tuổi), đó là một người phụ nữ phúc hậu và có giọng nói dễ mến. Sau thời gian làm giáo viên cho một trường tiểu học, cô Tuyết (tên mọi người thường gọi cô Cúc) chuyển sang kinh doanh đồ ăn trong chợ Bàn Cờ. Thấm thoát thế mà cũng đã gần 20 năm kể từ ngày cô rời xa bục giảng.

Cô Tuyết gặp anh Nguyễn Đức Thanh (SN 1986), chàng trai bán vé số cụt tay quê ở Bình Định lần đầu cách đây hơn 1 năm trước. "Lúc gặp Thanh cô thấy thương quá nên đến hỏi thăm. Rồi nó mới kể là bị tai nạn lao động nên mất đi hai cánh tay. Cô hỏi vậy rồi ăn uống làm sao? Thì em nó mới trả lời là nhờ mọi người đút, ai hiểu người ta thương thì đút, còn không thì chịu khó nhịn đói. Nên từ đó cô dặn Thanh nếu đói thì cứ đến hàng của cô", cô Tuyết xúc động nhớ lại.

tinh nguoi cam dong qua to bun cua me
Nụ cười phúc hậu của "mẹ Tuyết" khi chia sẻ với PV Việt Nam Mới. Ảnh: Nguyễn Yên.

Kể từ đó cứ mỗi khi ghé qua chợ Bàn Cờ để bán vé số thì anh Thanh lại đến quán bún bò của cô Tuyết để được cô đút cho ăn. Ban đầu anh Thanh trả tiền bún cô Tuyết không nhận, nhưng về sau sợ anh ngại không đến nữa, nên cô nhận của anh 1 tờ vé số để anh vui. "Cô thì không dám hỏi nhiều về hoàn cảnh của Thanh vì sợ nó buồn. Nhưng thằng nhỏ lại được cái là rất lạc quan. Đến chợ là hay ghẹo người này, ghẹo người kia cho họ cười. Cô thấy vậy cũng vui lây. Thế mà cũng hơn 1 năm rồi, giờ Thanh gọi cô là mẹ đó, thấy thương ghê không”, cô Tuyết cười kể lại.

Không gục ngã để vươn lên số phận

Kể về đời mình chàng trai tật nguyền cho biết, cách đây 10 năm, anh bị tai nạn nghiêm trọng khi còn làm thợ hồ ở tỉnh Bình Định. Trong một lần kéo những thanh sắt lên tầng cao thì bị chạm mạch điện, sau khi được mọi người đưa vào bệnh viện Quy Nhơn thì bác sĩ cho biết không thể giữ lại hai cánh tay.

Thời điểm đó anh Thanh dường như rơi vào tuyệt vọng, rồi người con gái anh yêu từ thời thanh mai trúc mã cũng rời xa anh vì không muốn phải chịu khổ. Anh cười nhẹ: "Thật ra anh chưa bao giờ oán trách cô ấy, bởi vì nếu ở bên anh thì cô ấy sẽ không có tương lai".

Nhiều lần anh muốn tìm đến cái chết nhưng gia đình luôn ở bên động viên giúp anh bình tĩnh hơn. Sau một thời gian nằm ở nhà không làm được gì ra tiền, anh Thanh cảm nhận rằng mình đang trở thành gánh nặng cho cha mẹ nên quyết định vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh.

Anh Thanh thuê một căn nhà trọ ở Q.Bình Thạnh, mỗi ngày bắt xe buýt đi bán vé số ở những khu chợ trong Thành phố. Sống một mình giữa đất Sài thành, lại không có đôi bàn tay, làm việc gì cũng khó. Thế nhưng Thanh may mắn gặp được nhiều người tốt sẵn sàng giúp đỡ anh trong một số sinh hoạt hằng ngày. Anh trìu mến nói về “mẹ” : “Không biết từ khi nào anh luôn xem cô như là mẹ của mình. Tương lai phía trước là vô định, đi được đến đâu thì cố gắng đến đó. Ở ngoài kia, Sài Gòn xô bồ và bon chen lắm! Thôi thì khi nào chùn gối mỏi chân thì anh cứ quay về đây, vì nơi này luôn có "mẹ" đút cho ăn”.

Cử chỉ dịu dàng và ân cần của cô chủ quán dành cho chàng trai bán vé số cụt tay như người mẹ hiền chăm sóccon trai mình khiến bao người cảm động về tình người nơi đây. Dù cuộc sống còn biết bao những mảnh đời bất hạnh và nhiều hoàn cảnh khó khăn, thế nhưng ở đâu đó vẫn có những hành động giản dị và ấm áp như câu chuyện trên cũng khiến cuộc sống của những con người nghèo khổ trở nên tốt đẹp và hạnh phúc hơn nhiều.

chọn